REVIEW SÁCH : Khi quá buồn, hãy tưới nước cho một cái cây

Avatar

” Ừ, khi quá buồn, hãy tưới nước cho một cái cây. Để thấy rằng còn ai đó cần mình. Đem lại niềm vui cho ai đó là bớt đi một chút nỗi buồn của mình. Một đứa bé ba tuổi sẽ hiểu ngay điều ấy, nhưng người lớn thì chưa chắc. Người lớn ủ mình trong một vỏ bọc dày và đơn độc gặm nhấm nỗi buồn. Người lớn không tin rằng khi bản thân đang đau khổ, họ có thể làm được gì cho ai khác…” 

Con người từ khi sinh ra đã được tuổi thơ bao bọc, được đắm chìm vào những thú vui trẻ ngây, nhưng từ khi con người đạt được cái gọi là “trưởng thành”, mấy ai còn nhớ về cái vỏ bọc năm xưa nuôi dưỡng tâm hồn đồng điệu của mình. Giữa những bề bộn của cuộc sống, đôi khi ta đã đánh mất cái phần nguyên sơ của mình, để rồi lạc vào cái vòng xoáy của công việc, của tiền bạc, của gia đình, của những tảng đá vô hình đã vô tình che khuất đi cái thơ ấu của mình. Nếu bạn nghĩ mình đã đánh mất điều ấy, “Khi quá buồn, hãy tưới nước cho một cái cây” sẽ là một liều thuốc tinh thần, giúp bạn tỉnh táo trở lại những ngày ấu thơ, hay những điều nhỏ nhặt trong cuộc sống mà bạn đã lãng quên.

khi-qua-buon-hay-tuoi-nuoc-cho-mot-cai-cay-sach-nen-doc

Như tên gọi của nó, ” Khi buồn, hãy tưới nước cho một cái cây “ là những câu chuyện nhỏ, tập hợp những điều ấu thơ, theo chân người mẹ cùng đứa con gái cũng đang trải qua một cuộc sống bình thường như bao người khác, nhưng ở hai tâm hồn ấy tồn tại sự rung động, một sự sâu sắc với cuộc sống. Con gái của mẹ rất ngây thơ, những không có nghĩa là con khờ dại, con luôn tò mò về thế giới xung quanh, biết biểu lộ cảm xúc chân thật nhất của mình. Mẹ còn nhớ những lần khi con cùng mẹ đi dưới những tán cây phương nở đỏ thẫm, hàng Phượng thi nhau tỏa sắc dưới cái nắng của đầu hạ, làm cho Phượng tự tin với phong thái vốn có của nó.

khi-qua-buon-hay-tuoi-nuoc-cho-mot-cai-cay-sach-nen-doc

” Mẹ ! Phượng đẹp quá mẹ ! ” 

” Ừ, Phượng đẹp. “

” Phượng đẹp vậy sao người ta nỡ chặt đi hả mẹ ? “

Đời sống vật chất phát triển, liên tục được nâng cấp, thì cũng là lúc mà họ bỏ lại đời sống tinh thần. Đôi lúc, cái tinh thần phải nhường chỗ cho cái vật chất tầm thường kia, ” một con đường mới băng ngang, san phẳng mọi thứ trên đường nó đi qua, dù là con mương đầy rác, quán cà phê cóc nhạc xập xình mỗi tối, hay là màu phượng khôn khuây nơi ngã ba đường “có có thể gọi là sự vô tình không ? khi mà con người bỏ qua vẻ đẹp của thiên nhiên, cái vẻ đẹp trần trụi không ồn ào, không giả tạo, không ô uế, để lấp lên cái gọi là “hiện đại” thì liệu con người có nhận thức sai về “phát triển”, có nhẫn tâm chà đạp lên cái thuần khiết ấy không ?

Có lẽ, một phần nào đó đúng.

“Càng lớn, con người càng ít thắc mắc.”

Sẻ mẹ đã tìm được câu trả lời, để Sẻ Nhỏ giữ niềm tin rằng người bạn áo đỏ chỉ ghé chơi và lại buồn chân đi về một nơi nào đó, khi mà sự ngây thơ sắp bị vấy bẩn bởi cái tầm thường của cuộc sống này, thì Sẻ mẹ chỉ có thể dùng chính sự ngây thơ để bảo vệ đứa con gái bé nhỏ của mình. Sẻ mẹ sợ làm tan vỡ sự ngây thơ của con, rằng là cái cây đã bị bứng đi, nhường chỗ lại cho cái mặt nhựa đường tầm thường kia,mẹ biết nói dối con là không tốt, bởi lẽ đến một lúc nào đó con gái của mẹ cũng sẽ lớn, cũng sẽ biết về rằng cái sự thật nhẫn tâm của cây phượng và con đường ấy.

Nhưng đó là chuyện của tương lai, một ngày nào đó con sẽ hiểu

hay lần hai mẹ con cùng ngồi trên chiếc xe máy trên đường về nhà, con bắt gặp một xe kẹo bông nhỏ, yên sau lấp một cái nồi để làm kẹo, xung quanh cắm những cây đủ màu sắc với những đưa học trò đang vây quanh cũng những tờ tiền trên tay chúng, bị mê hoặc bởi cây kẹo bông đó, con liền giật lấy gấu áo mẹ và vòi mẹ mua chúng;

” Mẹ lỡ chạy qua rồi, lần tới lại mua nhé ? “

Nhiều lần như thế, hễ con bấu lấy gấu áo mẹ thì mẹ lại bất giác nói lên câu đó, rồi một lần, hai lần, ba lần, rồi con trở nên nhàm chán với câu nói đó. Cây kẹo bông ngày đó là một giấc mơ. Những ngày khốn, khó, mẹ chẳng bao giờ được tốn tiền vào những thứ xa xỉ như thế, nên nó là giấc mơ. Một giấc mơ trắng muốt, bồng bềnh như mây trắng, mây xanh, mây hồng bay lơ lửng trên xe kẹo bông.

Mẹ con mình đã vuột giấc mơ của mẹ, có lẽ là của con nữa, lần thứ nhất, lần thứ hai, lần thứ ba… Hình như những giấc mơ thì dễ trôi qua mất. Lần thứ tư, mẹ vì giấc mơ đó mà quay lại, giữa làn xe chen chúc phố chiều, để mua cho con một cây kẹo bông, mua cho mẹ giấc mơ tuổi nhỏ.

Phải, đây chỉ là giấc mơ của con, của riêng con thôi, con là một tâm hồn độc lập, một tâm hồn thơ ngây, hồn nhiên. Mẹ sẽ không để ai có thể phá hủy giấc mơ đó, kể cả chính mẹ. Nhìn đứa con gái bé bỏng đang trong tay một cây kẹo bông hồng hồng, ngon ngọt, có lẽ giấc mơ của mẹ cũng trọn vẹn phần nào, bởi lẽ, nhìn con đang say xưa tận hưởng giấc mơ bồng bềnh, mẹ đang thấy chính mình trong hình ảnh tuổi thơ đó.

Nếu có thể, hãy dừng lại một chút, và nhìn xung quanh, liệu rằng mình có bỏ quên điều gì không ? Liệu rằng mình có vô tình quên mất sự hồn nhiên, ngây thơ mà nó vốn có không ? Nếu là bậc cha mẹ, hãy tự hỏi mình có vô tình bỏ qua, hay dập tắt sự ngây thơ của mình không ? Tôi tin rằng cuốn sách này không chỉ phù hợp cho các bậc cha mẹ, mà còn phù hợp cho những người trẻ, những tầng lớp đang liên tục lao mình vào vòng xoáy cuộc sống mà bỏ quên cái vốn có của mình.

NTD

0 0 vote
Article Rating
guest
0 Comments
Inline Feedbacks
View all comments
0
Would love your thoughts, please comment.x
()
x

VIẾT BÀI CHIA SẺ CÙNG SÁCH NÊN ĐỌC . COM

nhận nhuận bút lên đến 35k/Bài + nhiều giá trị khác

Hãy chia sẻ kinh nghiệm, sở thích đọc và những cuốn sách hay của Bạn để cùng trao giá trị nhiều người.
Hành động của Bạn là món quà vô giá tới cộng đồng.
Và chúng tôi cảm ơn Bạn rất nhiều.

Tuyển CTV cùng Sách nên Đọc