fbpx
sach-song-thuc-te-giua-doi-thuc-dung-tac-gia-me-mong-sach-nen-doc

[ Review Sách ] Sống thực tế giữa đời thực dụng – tác giả Mễ Mông

Trần Phương Thảo

Con nhà giàu dựa hơi bố mẹ có Công bằng không? Thật ra, Rất công bằng.

Bạn đã bao giờ từng hỏi mình một chút ghen tị vì điều tương tự như vậy chưa?

Tôi dám chắc ít nhất một lần Bạn đã nghĩ như vậy, đúng không nào?

Cuộc sống này Thực tế hay Thực dụng như chính cuốn sách “Sống thực tế giữa đời thực dụng mà bạn đang cùng mình Review lúc này. Một cuốn sách sẽ làm Bạn suy nghĩ nhiều đấy. Nhưng đừng lo, những điều đó sẽ giúp chúng ta có những cái nhìn Thực tế hơn trong cuộc sống này, về những khía cạnh cũng như hoàn cảnh sống, thời điểm sống,… vì sao nó lại như vậy, đã được tác giả Mễ Mông truyền tải, giải nghĩa thuyết phục vì cốt yếu lại, nội dung của nó là những vấn đề thường gặp, chính bản thân tác giả, của những bạn trẻ Trung Quốc (tác giả là người Trung Quốc), nhưng đó không nằm ngoài những suy nghĩ của bạn trẻ Việt Nam chúng mình.

Một cuốn sách hầu như không được quảng bá rộng rãi cũng như cái tên Mễ Mông nghe chưa có tiếng lắm tại thị trường Văn học Việt Nam nhưng đã gây được sự chú ý khá nhiều qua tác phẩm này.

Hãy “Thực tế” lên, chính là thông điệp của Mễ Mông trong cuốn sách này. Và thực tế ra sao, thế nào, Bạn đọc hãy cùng mình điểm qua những nội dung, điểm nhấn, thông điệp trong đó nhé. Cuốn sách là câu chuyện, thể hiện cách nhìn nhận của chính tác giả về những việc sảy ra bên mình, người thân. Nó không phải là cuốn đọc cho hay, đọc cho lý thuyết mà là “thực tế”.

sach-cua-tac-gia-me-mong

Giới thiệu sách:

  • Thể loại: Kỹ năng sống
  • Tác giả: Mễ Mông
  • Năm xuất bản: 2018
  • Nhà xuất bản: Dân Trí
  • Giá bán: 68.600 ( 98.000 Fahasa)
  • Đánh giá nội dung: 5 Sao
  • Nổi bật: Sản phẩm bán chạy nhất (Top 100 sản phẩm Kỹ năng sống bán chạy của tháng)

Sách dành cho lứa tuổi trẻ, những người đang những ai đang cảm thấy nhỏ bé, không tài giỏi, hay đang mệt mỏi với công việc, với trăn trở của mình.

Với xu hướng gần đây của văn học viết về đề tài xã hội đang được nhiều người tìm đọc vì nó gắn với các mối quan hệ, quan niệm sống thường ngày của chúng ta. Thay vì chỉ đọc những cuốn sách phát triển kĩ năng thông thường thì chủ đề này càng trở nên nổi bật, xu hướng hơn.

Cuốn sách đi thẳng vào các vấn đề mà mọi người thường mắc phải như để lý giải cho “Lũ trẻ con nhà giàu chúng sướng thật đó, còn tại sao mình lại nghèo và phải chịu đựng như vậy“, cuộc đời này có bất công đến thế không? Tác giả đã minh chứng cụ thể cho việc này hoàn toàn là thực tế, mọi thứ đều có lý do nguồn cội của nó, đơn giản lắm, chỉ cần Bạn mở lòng, tư duy là Bạn sẽ thấu hiểu tất cả.

Các câu chuyện được phản chiếu từ những tấm gương người Bạn tác giả, một cô bạn cùng lớp viết văn nổi tiếng nhưng phía sau là cả một nỗ lực không ngừng nghỉ, đã phải đánh đổi thời gian cho đam mê của mình, viết bất cứ đâu nơi cô có thể… và tác giả đã có đôi lúc ghen tị với cô ấy thế nào; hay một anh chàng Game thủ tên Sky đã vượt qua bao rào cản, khó khăn để đạt được thành tích mình muốn.

Bạn sẽ hiểu cuộc đời mình, lý do của chúng là gì hiện hữu ngay trong sách những câu văn đôi khi như mắng người đọc để giúp họ bừng tỉnh, nhận thức về điều muốn nói.

Xuyên suốt 350 trang sách, Bạn có nghĩ nó chưa ngắn để dễ đọc hết?

Đây là một thành công của chính nội dung “thực tế” này, chúng lôi cuốn vào câu chuyện của nhân vật vì trong đó có hình ảnh của chúng ta, và tất cả đều tò mò muốn biết nhân vật ấy xử lý như thế nào và mình liệu có như vậy ?

Qua mỗi câu chuyện là một thông điệp mà tác giả muốn truyền đạt, Tôi sẽ tóm tắt ngay dưới đây để chúng ta cùng khám phá nhé.

Thông điệp 1: Tiền rất tốt và Tôi thích tiền

Mễ Mông nói rằng: ““Tôi thích tiền, tôi thích những đồng tiền có lai lịch trong sạch rõ ràng, ẩn chứa hương vị của sự vất vả và kiên định, để khi cùng bạn trai hẹn hò tôi có thể phóng khoáng cầm lấy hóa đơn nói để em trả; để những khi buồn, có thể tự mình đi ăn một bữa ngon tại một nhà hàng sang trọng nhất mà không cần phải cân nhắc giá cả trên menu; để sau này nếu bị thất tình, tôi vẫn có căn hộ hai phòng ngủ một phòng khách để trở về”.

Bạn đã nhận được gì qua đoạn trích dẫn này?

Liệu có ai dám thẳng thắn, bộc trực mà nói ra những lời về tiền như Mễ Mông. Ồ, nó đúng mà, nhìn thẳng vấn đề thì ai cũng vậy, đều có bản chất thấy rõ về điều này, nhưng chỉ là cách thể hiện khác nhau mà thôi.

Đâu chỉ có thế, hãy đọc tiếp và xem cái cách mà Mễ Mông nói với Độc giả của cô ấy rằng “Chúng ta độc lập về kinh tế, chúng ta mới có quyền tự do lựa chọn, thậm chí cả tự do nhân cách.
Cho nên những người không nỗ lực cố gắng, những người chỉ sống tạm bợ qua ngày, dù có bị nhắc nhở, có bị chỉ trích, có bị kỳ thị. Cũng là đáng đời.”

Liệu có ai đó chạnh lòng vì điều này. Giọng văn như gay gắt, như đang mắng xối xả vào những con người “tạm bợ”, “chưa tự do” ấy. Nhưng, Bạn thấy đấy, thực tế phải không? Nhìn nhận đúng thì hành động sẽ hướng tới điều tốt đẹp.

Còn rất nhiều nữa, Tôi thích đọc những đoạn mà Mễ Mông thể hiện quan điểm của mình. Nói thật là đôi khi thấy hả hê, sao nói đúng vậy, liệu đang viết cho công chúng, người đọc hay đây là như cuốn nhật ký của Mễ Mông bị tiết lộ.

Càng đọc, càng cuốn và càng thấm. Tiếp tục nào…

Thông điệp 2: Bạn thực sự muốn gì ? 

Bạn có đang nghĩ là những gì Bạn đang làm chính là những gì mình thực sự muốn?

Bạn muốn làm công việc mình yêu thích hay làm công việc thực tế?” tôi đều chọn công việc mình yêu thích.

Làm việc bản thân yêu thích chưa chắc sẽ thành công, nhưng nhất định sẽ hạnh phúc. Cảm giác vui vẻ thoải mái này đến từ trái tim, sẽ càng lúc càng tăng lên theo từng ngày.  Công việc quyết định tâm trạng của bạn trong từng giây từng phút, lan tỏa đến từng tế bào trong cơ thể. Mỗi ngày thức dậy mới chỉ nghĩ đến những điều mình thích ấy là cả cơ thể đã ngập tràn năng lượng, chứa đầy động lực để một ngày trở nên tuyệt vời, ý nghĩa.

biet-minh-thich-gi

Chúng ta đều nhận thấy rằng, trong cuộc đời mỗi người, công việc chiếm 1/3 thời gian, có nhất thiết phải sống quãng thời gian đó trong đau khổ không?

Làm công việc được coi là ổn định, bạn có thể thấy rõ bản thân sau 50 năm nữa. Làm công việc bạn yêu thích, chưa chắc đã nhìn thấy tương lai, vì bạn không biết sau này mình sẽ trở thành người như thế nào, có vô vàn khả năng tràn ngập trong đầu bạn.

Còn gì sung sướng hơn cảm xúc được sống trong sự kỳ vọng, mong chờ về những điều chưa biết cơ chứ? Có vẻ như có chút cảm xúc của một phượt thủ, của những nhà khám phá thế giới, luôn sống trong cảm xúc rằng mình sẽ phát hiện ra được điều gì mới, mình đạt được thành tích nào đó mà chưa biết trước. Hồi hộp, lo lắng nhưng sướng vì đó là chính mình, là mình thực sự.

Thông điệp 3: Nhớ nhé, nếu muốn, đừng cố gắng nữa mà hãy nỗ lực hết mình

Sự khác biệt giữa cố gắng và nỗ lực hết mình là khi bạn cố gắng, bạn cảm thấy mình đã dốc hết sức, nhưng khi bạn đã dốc hết sức, bạn lại cảm thấy nỗ lực của mình dường như vẫn chưa đủ.

Trong Sống thực tế giữa đời thực dụng, Mễ Mông có kể về một game thủ tên Sky. Nếu Bạn đọc sách này, ở trong những trang viết đó thì chính chính câu chuyện này sẽ khiến bạn không còn mặt mũi nào nói bản thân đã cố gắng đủ rồi. Sky mê mẩn game StarCraft từ hồi năm lớp 8, từ đó không ngừng tìm kiếm giới hạn cao nhất của nỗ lực. Cậu dành toàn bộ thời gian, tiền bạc và cả sinh mệnh cho game đến nỗi khi tất cả các đối thủ của cậu đã ngủ, game thủ từ hạng hai, hạng ba đến hạng 88 đều không muốn chơi với cậu nữa, lúc đó cậu mới kết thúc một ngày tập luyện của mình.

Người bình thường gặp đối thủ mạnh hơn mình, chơi hai ba ván sẽ chán nản bỏ cuộc, cảm thấy vô nghĩa, tuyệt vọng không chơi tiếp nữa. Nhưng Sky không như vậy, cậu không sợ thua, trái lại còn cầu xin đối thủ đừng nương tay, đừng nhường cậu. Cậu để được thi đấu phải đi khắp nơi mượn tiền đi xe tàu hỏa, một ngày chơi 10 đến 14 tiến đến chai tay dày cứng. Sky nói với bố nếu thua giải đấu lớn nhất thế giới WCG cậu ấy sẽ bỏ chơi game. Kết cuộc, cậu ấy năm nào cũng thua thảm hại.

Sky vô cùng bất lực thậm chí còn có ý định tự tử vì cậu ấy biết mình khó bỏ được niềm đam mê với game. Sau đó, cậu làm thêm ở một quán net, nuôi chí trở thành tuyển thủ bán chuyên nghiệp dẫu chỉ nhận được 100 tệ, ngủ ở nhà kho.
Năm 2004 Sky đã được thi với đối thủ Xiao T thiên tài và lần này, cậu chiến thắng. Đây chính là trận đối đầu đỉnh cao giữa chăm chỉ và thiên tài.

Điểm đáng sợ của Sky là mọi đối thủ trước khi vào trận đấu đều biết Sky sẽ dùng đấu pháp gì nhưng cuối cùng vẫn bị cậu đánh bại. Xiao T mới đầu còn tỏ ra rất khinh thường Sky vì cảm thấy lối chơi của cậu ngốc nghếch, vụng về và cứng nhắc nhưng lại bị chính nó thất bại, từ đó bắt đầu khâm phục cậu.

Từ trận đấu huyền thoại ấy, Sky đã phá kỷ lục của thần tượng CQ20000 trở thành nhân vật thần thoại trong giới thể thao điện tử Trung Quốc. Sau tất cả, chỉ những người bình thường vẫn không chịu khuất phục sự tầm thường của bản thân, biết rõ là không thể nhưng vẫn làm, cuối cùng chiến thắng thiên tài kiệt xuất.

Sự thật là, tất cả những thiên tài được mọi người ngưỡng mộ đều không ngừng luyện tập chăm chỉ. Mọi sự tốt đẹp đều cần có sự chuẩn bị lâu dài. Mọi vận may đều đến từ những nỗ lực không ngừng nghỉ.

Vì thế, nếu chỉ là một con người tầm thường, bình phàm, hãy thay từ Cố gắng trong từ điển dành cho bản thân bằng hành động hãy nỗ lực hết mình bắt đầu ngay từ bây giờ.

Thông điệp 4: Tôi ghét nó đến mức phải rời xa nó không?

Câu hỏi khó hay dễ ?

Bạn đã từng ghét ai đó đến độ này “phải muốn rời xa nó” chưa?

sach-song-thuc-te-giua-doi-thuc-dung-tac-gia-me-mong-sach-nen-doc-3

Mễ Mông đưa ra cho chúng ta giải pháp rất chân thành.

Thử hỏi chính mình xem, cuộc sống này đâu phải toàn gặp những điều tốt đẹp, rồi cũng có đôi lúc phải đối mặt với những khó khăn, khó chịu, thậm chí là ghét ai đó một cách đỉnh điểm. Nhưng, Bạn ơi, cứ mỗi lần mà ta ghét ai, chưa thích ai rồi ta lại “rời xa” như vậy thì liệu có “thực tế” ngay với chính mình không? hay bản thân người đó cũng muốn “rời ta” thì sao?

Câu chuyện này khiến Tôi nhớ tới tập truyện Doraemon và nhân vật Nobita. Người cũng đã ghét rất nhiều người xung quanh, vì cậu ấy thấy rằng cuộc sống này thật bất công, đi đâu cũng toàn thấy xui xẻo đến với chỉ riêng mình, người khác (xê cô, chai en,…) đều nhiều may mắn và rồi Nobita mượn xin Doraemon bảo bối để khiến cho mỗi lần cậu ghét ai đó thì cậu lập tức Đọc câu thần chú, chỉ bảo bối về đối phương khiến họ biến mất (bị loại bỏ) khỏi cuộc đời của Nobita. Nhưng kết cục, nhận thấy rằng quá lạm dụng điều đó đến khi Nobita chỉ có một mình giữa Thế giới mênh mông không người. Khi ấy, Bạn nghĩ gì? Tôi biết điều Bạn đang nghĩ và chắc sẽ có cách tốt hơn cho điều này phải không?

“Tôi có ghét nó đến mức phải rời xa nó không?”

Đây là một câu hỏi vạn năng, giúp chúng ta giải quyết được rất nhiều vấn đề. Không chỉ đối với một thành phố, tình yêu, công việc… rất nhiều chuyện trong cuộc sống đều có thể áp dụng nguyên tắc này. Hoặc là chấp nhận hoặc là từ bỏ. Đó mới chính là cách cư xử tốt nhất đối với cuộc sống.

Vẫn là câu nói đó, trên thế giới này, tất cả mọi việc, tất cả những người làm cho bạn vui vẻ hay khó chịu, đều do giá trị quan của bạn quyết định.

Bằng cách nào ư, chưa dễ khi mới bắt đầu, nhưng hãy tin và thực hành bạn sẽ thấy khi đó hãy thay đổi cách tư duy, cuộc sống sẽ thoải mái hơn rất nhiều.

Suy nghĩ tạo ra cảm xúc, cảm xúc tạo ra hành động, và hành động tạo ra kết quả. Hãy tư duy, nắm giữ cảm xúc bạn sẽ có những hành động phù hợp.

Thông điệp 5: “Thế giới này luôn có những người xinh đẹp, luôn có những người càng ngày càng xinh đẹp, tại sao người đó không thể là bạn?” hay “Con nhà giàu dựa hơi bố mẹ có Công bằng không?”

Bất công thật?

Tại sao bố mẹ nó giàu vậy, và sao nó sướng thế trong khi bố mẹ mình vất vả, mình phải làm việc rất nhiều, rất chăm chỉ mà không bằng chúng nó?

song-thuc-te-giua-doi-thuc-dung-me-mong-sach-nen-doc-4

Hi, Bạn của Tôi, đừng hiểu nhầm 2 câu nói trên, đó là cảm xúc của Tôi, nó cũng giống một phần của Bạn nếu trong hoàn cảnh nghịch cảnh đó.

Nhưng, sự thật là Mễ Mông đã cho ta thấy, chúng rất Công bằng. Sự công bằng ấy không cố định mà nó theo cả một hành trình của quá khứ, hiện tại và cả trong tương lai nữa đấy.

Bạn hãy đọc đoạn trích này để xem Mễ Mông viết gì cho thông điệp này nhé. 

“Tôi nhận được tin nhắn đầy kích động của một fan hâm mộ như thế này: “Mễ Mông thân mến, tôi muốn hỏi chị một việc. Chị có biết ở đâu bán khẩu AK-47 không? Tôi muốn bắn vỡ sọ thằng bạn cùng phòng của tôi. Chuyện là như thế này, tối hôm qua tôi dẫn bạn gái đi thuê phòng khách sạn. Sau đó tôi gặp bạn cùng phòng của mình..”

Tôi bắt đầu tưởng tượng, thế rồi mấy người họ 3P và vì vậy anh ta mới muốn giết bạn cùng phòng chăng?

Chết tiệt, mọi chuyện lại không phải vậy, buồn cho cái tâm tình hóng hớt đang hừng hực cháy trong lòng tôi.

Fan hâm mộ của tôi kể, giờ anh ta mới biết, khách sạn mà bạn cùng phòng đến thực tập là của nhà cậu ta. Đó chính là quà sinh nhật bố cậu ta tặng. Fan hâm mộ của tôi cảm thấy không thoải mái. Anh ấy đã giữ gìn trinh tiết được 21 năm, tới đêm qua là 22 năm, thế mà vì chuyện đó đã chẳng thể khơi dậy chút ham muốn nào. Anh ấy cảm thấy thế giới thật không công bằng; những đứa có bố mẹ giàu đều đáng ghét.

Kỳ thực, bạn đừng bất bình.

Có cha mẹ giàu rất công bằng.

Vì sao ư? Chúng ta hãy xét từ góc độ lịch sử. Những người thuộc thế hệ chúng ta thường coi việc dựa hơi bố mẹ là chuyện không công bằng. Chúng ta không làm gì sai, tại sao phải làm nền cho đám con nhà giàu như vậy? Có lần tham gia tụ họp, tôi nghe đám con nhà giàu thảo luận chuyện đến Mỹ mua đất, một triệu một cánh đồng rẻ quá, tôi tưởng họ đang nhắc đến cánh đồng trong game Nông trại vui vẻ.

Tôi hiểu tâm trạng khó chịu khi nói chuyện với đám con nhà giàu. Vì sao họ chỉ nỗ lực như chúng ta, nhưng lại có nhiều cơ hội và mối quan hệ hơn?

Tuy nhiên, tôi phải nói thật rằng. Cạnh tranh không bắt đầu từ thế hệ của chúng ta. Nó đã bắt đầu từ thế hệ trước rồi.

Bố người ta chăm chỉ cố gắng hơn bố chúng ta.

Bố người ta quyết đoán hơn bố chúng ta.

Bố người ta dám mạo hiểm hơn bố chúng ta.

Những năm 80, 90 của thế kỉ XX.

Bố chúng ta còn đang ăn cơm nhà nước, hưởng lương hằng tháng.

Bố người ta đã ra ngoài xã hội lập nghiệp, kiên định đến cùng.

Đã nhìn ra sự khác biệt chưa? Sự khác biệt về chất đúng không? Tôi biết, bạn muốn nói là: “Ồ không. Tôi không muốn nghe, tôi không muốn nghe. Chúng ta đều là con nhà nghèo, bạn đừng tùy hứng nữa được không?”

Khi người bạn của tôi mới hơn 2 tuổi, bố cô ấy đã đi Thâm Quyến mở một xưởng may quần áo. Sau đó mẹ cô ấy cũng tới giúp chồng quản lý xưởng may nhỏ kia. Từ đó, trong lòng cô ấy, hình ảnh bố mẹ chỉ là qua những bức ảnh gửi về. Chính xác cũng không hẳn vậy, nhưng mỗi năm cô ấy chỉ được gặp bố mẹ một lần vào dịp năm mới, cảm giác tồn tại ít ỏi như ông già Noel vậy.

Cô ấy lớn lên nhờ sự chăm sóc của bà ngoại. Cô bạn nhỏ này của tôi khá ngốc nghếch, sống với bà ngoại cũng cảm thấy không sao. Sau đó cô ấy đến nhà tôi chơi mới biết một gia đình bình thường nghĩa là con cái ngày nào cũng có thể nhìn thấy bố mẹ. Khi ăn cơm bố mẹ gắp thức ăn cho con. Khi trời lạnh bố mẹ mặc thêm áo ấm cho con. Cô ấy ghi hết những điều nhỏ nhặt đó trong nhật ký, những điều cô ấy chưa bao giờ trải qua.

Cô ấy ầm ĩ muốn đến Thâm Quyến, muốn được gặp bố mẹ. Lần nào bố mẹ cũng nói năm sau sẽ về đón cô ấy.

Mười mấy cái “năm sau” đã qua.

Cô ấy sợ cô đơn, sợ ở một mình, luôn bảo chúng tôi đến nhà ngủ cùng.

Cô ấy sợ trời mưa, vì không có bố mẹ mang ô tới đón.

Cô ấy sợ họp phụ huynh học sinh, vì bà cô ấy nặng tai, mà thầy giáo nói rất khó nghe.

Mãi đến sau này, bố mẹ cô ấy làm ăn buôn bán ổn định, công ty phát triển lớn, thuê thêm giám đốc nghiệp vụ về quản lý, mới đón cô ấy ở cùng. Khi đó cô ấy đã vào đại học rồi. Vì cả tuổi thơ và tuổi thanh xuân đều không ở cùng bố mẹ, tình cảm giữa cô ấy và bố mẹ rất lạnh nhạt.

Dạo trước chúng tôi nói chuyện trên mạng, có tán gẫu về bố mẹ. Tôi than thở mẹ tôi thật quá đáng, tôi mua tặng bà một con chồn, bà cho rằng tôi đang diễn Tuyết sơn phi hồ. Cô ấy bảo, “Thật ngưỡng mộ cậu, quan hệ của cậu với mẹ tốt thật đấy, tớ với bố mẹ không được như thế, tớ chẳng bao giờ đùa giỡn, cũng chẳng bao giờ giận dỗi họ. Đến giờ mỗi khi nói chuyện với bố mẹ, tớ đều dùng từ ngữ lịch sự.”

Bố mẹ cô ấy chỉ hỏi cô ấy có thiếu tiền không? Nếu hết họ sẽ cho thêm. Nửa năm trước cô ấy đến Mỹ sinh con, là một cặp song sinh, bố cô ấy gửi 10 triệu vào tài khoản.

Viết đến đây, tôi muốn nói là, bạn thấy con nhà giàu có tiền, chẳng qua vì bố mẹ họ đã liều mình kiếm tiền, cũng đã hy sinh cả tình thân. Nhưng đang viết đột nhiên tôi lại nghĩ, mối quan hệ chỉ có tiền cũng rất tuyệt. Tôi đang nghĩ gì thế này? Tự vả hai cái mới miễn cưỡng tỉnh táo.

Dù nói thế nào, bọn họ đã rất vất vả phấn đấu cho sự nghiệp của bản thân. Khi làm ăn buôn bán ở Thâm Quyến, bố mẹ cô ấy từng phá sản ba lần, trải qua không ít thăng trầm, thời kỳ nghèo khó nhất họ đã sống dưới chân cầu vượt. Có một năm, vì không kịp quay vòng vốn, bố cô ấy bị hội cho vay nặng lãi thuê người đến đánh, mẹ cô ấy qua một đêm như bạc cả mái đầu.

Trải qua càng nhiều vất vả càng dễ kiếm tiền, sau đó để lại cho con cái, thế có gì là không công bằng? Phải nói là rất công bằng ấy chứ. Bố mẹ chúng ta sống ổn định an nhàn, bố mẹ họ chấp nhận mạo hiểm kiếm tiền. Giờ chúng ta muốn họ giống như mình, vậy mới gọi là không công bằng.

Chúng ta thấy phản cảm, ghét bỏ đám con nhà giàu dựa hơi bố mẹ do chênh lệch giàu nghèo? Không phải như vậy. Điều thật sự khiến chúng ta khó chịu chính là vì sao mình không phải con nhà giàu? Có ai không muốn trở thành Vương Tư Thông chứ?

Chúng ta không ghen tức vì sự bất công, mà bất mãn bản thân không được xếp vào danh sách những kẻ hưởng lợi kia. Nếu nhà nước quy định bắt đầu từ hôm nay, toàn dân phải nịnh nọt bạn vô điều kiện, quy định này có công bằng không?

Không công bằng.

Bạn có thích không?

Chính vì sự giàu sang có thể cha truyền con nối, thậm chí cơ hội, mối quan hệ cũng có thể cha truyền con nối, chúng ta mới có cơ hội trở thành “đại gia” để lại phúc đức cho đời sau. Chúng ta không phải con nhà giàu, nhưng con cái chúng ta vẫn có cơ hội trở thành con nhà giàu.

Một người bạn của tôi gia cảnh nghèo khó, phải dựa vào khoản trợ cấp cho vay mới học hết đại học. Khi đó ở trường anh ấy nổi tiếng với thành tích cực cao, nghỉ hè nghỉ đông đều không về nhà, tỉnh giấc là lao vào học. Vừa ăn cơm, đi đường vừa ôn bài đã là gì, đi vệ sinh cũng học từ mới. Cuối cùng anh ấy đã nhận được suất học bổng toàn phần của một trường nổi tiếng ở Mỹ, chuyên ngành kinh tế. Về nước anh ấy gia nhập một ngân hàng đầu tư, vừa thức giấc đã lao vào làm việc. Vợ chồng anh ấy khó khăn lắm mới sắp xếp được một kỳ nghỉ ở đảo Maldives, nhưng trong khi người khác cả ngày tắm biển ăn chơi, anh ấy ngồi trên bãi cát, mở máy tính họp trực tuyến. Hiện giờ con anh ấy đang theo học ở một ngôi trường quý tộc, học phí mỗi năm 300 nghìn tệ, anh ấy nộp một đống tiền cũng không thèm chớp mắt. Anh ấy là con nhà nghèo, nhưng con anh ấy lại là con nhà giàu.

Thay vì oán trách quy tắc ngầm của xã hội, không bằng tự khiến bản thân trở nên mạnh mẽ, thích ứng với mọi quy tắc, thậm chí có năng lực thay đổi những quy tắc đó. Trên thực tế, có rất nhiều việc ngoài mặt xấu xí, nhưng chúng ta vẫn phải ngầm thừa nhận những giá trị tốt đẹp của nó.

Ít ra thế giới này còn chấp nhận sự nỗ lực. Chỉ cần nỗ lực, chúng ta có thể cải thiện cuộc sống của chính mình và của cả thế hệ sau.

Bạn không phải Vương Tư Thông, nhưng có thể trở thành Jack Ma . Đừng để con bạn thua ngay từ vạch xuất phát, câu này quá cũ rồi, nhưng bạn có biết đâu là vạch xuất phát không?

Bạn chính là xuất phát điểm của con bạn.

Nếu bạn căm ghét những kẻ giàu có, thay vì so bì bất mãn, chi bằng hãy cố gắng một chút, trở thành người giàu có khiến người ta ganh ghét.”

Trích “Sống thực tế giữa đời thực dụng”

Tôi chắc chắn Bạn đã hiểu về “công bằng” qua câu chuyện của Mễ Mông trên đây.

Hóa ra Công bằng có gốc rễ, có xuất phát điểm của nó. Và bạn cũng đang tự tạo ra công bằng cho mình và thế hệ sau này đấy. Nhìn nhận khác, suy nghĩ sẽ khác phải không nào.

Thông điệp 6: Thực dụng ư? không hề, Tôi chỉ rất thực tế thôi và Vì yếu đuối nên càng phải học cách trưởng thành.

sach-song-thuc-te-giua-doi-thuc-dung-tac-gia-me-mong-sach-nen-doc-trương-thanh

Trưởng thành là khi chúng ta hiểu ra rằng, không thể sống quá thật thà, quá trong sáng giữa cuộc đời đầy biến cố này.

Thay vì kêu than “Thế giới này thực tế đến thực dụng!”, sao bạn không tự hỏi “Thực tế có gì không tốt?” Ít nhất, thực tế sẽ giúp bạn mạnh mẽ hơn, bản lĩnh hơn, dạy bạn cách vượt qua nghịch cảnh, trung thực với chính mình.

Câu chuyện về loài bướm, bạn biết đấy. Để trưởng thành, có đôi cánh rộng mà bay đi giữa trời, ngay từ trong kén của mình, chú sâu non đã phải quặn mình đau rát để làm mỏng lớp kén dày. Chính quá trình đó mới giúp Bướm non tự trang bị cho mình đôi cánh từ từ, để đến khi kén thủng thì cũng là lúc đôi cánh đủ khỏe giúp Bướm tự mình làm chủ cuộc đời, tung bay.

Có người thương Bướm, muốn tác động, giúp bướm non một tay để phá vỡ lớp kén kia trước, rút ngắn thời gian, nhưng đó là hành động đã giết chết nó, đã phá hủy quy luật tự nhiên, phá vỡ bài thực hành sống còn của nó phải vượt qua trước khi trưởng thành mà sống giữa đời.

Con người chúng ta cũng có quy luật phát triển riêng ai cũng phải trải qua.

Con người sẽ trưởng thành ba lần. Lần đầu là khi nhận ra mình không phải trung tâm thế giới. Lần thứ hai là khi phát hiện ra dù cố gắng đến đâu vẫn có những việc cảm thấy thật bất lực. Lần thứ ba là khi biết rõ có những việc bản thân không thể làm được nhưng vẫn cố gắng tranh đấu đến cùng.”

Con người chính là nhờ thế giới thực dụng này mà trưởng thành tươi đẹp, xuất chúng như thế. Nếu không được tôi luyện trong dao mài từng nhát chúng ta đều biết rằng sẽ không có kim cương xuất hiện mà cắt kim cương. Không thể phủ nhận có rất nhiều người sinh ra đã ngậm thìa vàng là quý công tử, tiểu thư của gia đình giàu có. Nhưng đó có phải là lí do để chúng ta ngừng cố gắng?

Với tư cách là một chú rùa nhỏ có thể sẽ thua thỏ ở trên vạch xuất phát của số phận nhưng phải thắng ở nghị lực vươn lên, phải dẫn đầu trong những chú rùa khác.

Mễ Mông đã từng là “nữ hoàng càn quấy” chỉ cần viết xong một bài văn đã thấy mình thật chăm chỉ, cần được nghỉ ngơi, giải khuây. Cô ấy từng ghen tỵ với cô gái có bài viết rất bình thường, toàn thể loại ảo tưởng nhàm chán nhưng kiếm được rất nhiều tiền. Sau đó, Mễ Mông mới biết được ngày nào cô gái kia cũng cần mẫn viết 5.000 đến 10.000 chữ, dám ngồi ngoài hành lang khách sạn viết bài trong ánh đèn máy tính mờ ảo vì sợ mình làm ảnh hưởng đến giấc ngủ của bạn.

Thực tế, gia đình cô gái kia vô cùng giàu có, mở một chuỗi siêu thị tư nhân, cô ấy chăm chỉ, cố gắng đến độ khiến không ai dám nghĩ cô ấy là tiểu thư nhà giàu. Cô ấy nói, gia đình tôi có tiền thì liên quan gì đến tôi. Mễ Mông của bây giờ làm việc hơn 14 tiếng một ngày, tối nào cũng ngồi viết đến mắt híp lại, đi taxi hay đợi phục vụ dọn đồ ăn đều có thể lôi laptop ra viết bài và giờ cô ấy chẳng bao giờ ghen tỵ bất cứ ai cả. Ghen tỵ chỉ đến khi chưa cố gắng hết sức.

Tất cả mọi thứ người thành đạt có được đều giấu phía sau những giọt nước mắt, mồ hôi.
Vì nghèo nên phải cố gắng. Vì yếu đuối nên càng phải học cách trưởng thành. Đó là cách để Sống thực tế giữa đời thực dụng này để đạt được những ước mơ của mình.

Nhìn nhận của Tôi về “Sống thực tế giữa đời thực dụng”

Sẽ còn nhiều nữa những thông điệp sâu sắc từ Mễ Mông muốn nói, và Bạn hãy đọc và tiếp nhận thêm trực tiếp khi đọc nhé.

Đọc cuốn sách này và rồi lại nhớ tới cuốn “Bạn đắt giá bao nhiêu” cũng là của một tác giả người Trung Quốc, Vãn Tình mà Sách nên đọc đã review trước đó. Thực tế nhận thấy rằng, các thông điệp được tác giả truyền tải rất mạnh mẽ và rõ ràng qua những câu chuyện xung quanh mình. Lối dẫn truyện và ngôn tự như “mắng” người đọc, hãy tập trung đi và sống thực tế hơn có tác động trực tiếp vào tâm trí, cảm xúc của độc giả khiến họ bừng tỉnh.

350 trang, nhưng không dài chút nào, hãy đọc và cảm nhận cuộc đời “thực dụng” trong đó có làm bạn “thực tế” hơn không.

Cuốn sách nên đọc này đã được rất nhiều lượt bình luận, chia sẻ, đánh giá 5 sao từ bạn đọc. Với từng ấy lý do và những gì đã trích dẫn ở trên, thiết nghĩ, Bạn hãy nên tìm đọc cuốn sách một lần để sống thực tế và tìm thấy bờ cuối cùng của chính mình.

song-thuc-te-giua-doi-thuc-dung-me-mong-sach-nen-doc
Sống thực tế giữa đời thực dụng nhận được nhiều đánh giá cao từ độc giả

Những câu trích dẫn hay trong sách

“Có nhiều người phụ nữ liều mạng kiếm tiền là để yêu được người đàn ông mình yêu. Còn cô ấy liều mạng kiếm tiền là để chứng minh không có chồng, mình vẫn có thể sống tốt.”

Nơi mua sách…

Hiện sách được chia sẻ ở phiên bản mềm online rất nhiều, tuy nhiên, để ủng hộ tác giả, và cảm nhận sâu sắc nhất, hãy sở hữu cho mình một cuốn sách giấy, cầm trên tay và lật đọc từng trang nhé Bạn.

Nếu thấy bài viết hay, có ích cho Bạn và mọi người, hãy chia sẻ cho nhiều người cùng biết nhé. Cảm ơn các bạn.

0 0 vote
Article Rating
guest
3 Comments
Oldest
Newest Most Voted
Inline Feedbacks
View all comments
Hoàng Thúy
Hoàng Thúy
08/07/2019 10:10 chiều

Sách giờ cũng giật tít thật, nghe tiêu đề đã muốn đọc ngay rồi

Hoàng Hải
Hoàng Hải
16/07/2019 8:13 sáng

Hôm qua sách đã về, viết mộc mạc, cứ như nói mình ha ha, cảm ơn

3
0
Would love your thoughts, please comment.x
()
x

VIẾT BÀI CHIA SẺ CÙNG SÁCH NÊN ĐỌC . COM

nhận nhuận bút lên đến 35k/Bài + nhiều giá trị khác

Hãy chia sẻ kinh nghiệm, sở thích đọc và những cuốn sách hay của Bạn để cùng trao giá trị nhiều người.
Hành động của Bạn là món quà vô giá tới cộng đồng.
Và chúng tôi cảm ơn Bạn rất nhiều.

Tuyển CTV cùng Sách nên Đọc